Welcome to our Website !





                 Sự Kỳ Diệu của Giáng Sinh
                 Mathiơ 1:18-25

                 Tôi thích câu chuyện về một nhà khai hoang tiền phong của nước Mỹ. Trên con đường khai hoang từ Đông sang Tây của Bắc Mỹ thì ông chợt tới Khe Lớn (Grand Canyon) sau này thuộc về tiểu bang Arizona. Khe Lớn dài 446 km, rộng khoảng 29 km và sâu hơn 1500 m. Trước cảnh hùng vĩ diệu kỳ này, nhà khai hoang kinh ngạc thốt lên, “Ắt có chuyện gì đã xẩy ra ở đây!” Nếu có người hành tinh đến trái đất và đứng trước Giáng sinh với bao nhiêu ánh đèn lộng lẫy, nỗi niềm hân hoan, xe cộ tấp nập nhiều nơi, thì có lẽ họ cũng buột miệng, “Ắt có chuyện gì đã xẩy ra ở đây!”

                 Và thật, sự tích Giáng Sinh là một biến cố xé đôi dòng lịch sử con người mà mỗi lần chúng ta viết ngày ngân phiếu thì tình cờ xác nhận điều này. Nhưng kỳ diệu hơn nữa là ý nghĩa sự tích Giáng sinh có thể bước vào dòng lịch sử và chạm vào đời sống của mỗi một chúng ta hôm nay.

                 Mùa Giáng sinh là thời gian mà nhiều em nhỏ liệt kê những món quà các em ao ước. Con gái đầu lòng của tôi viết: ao ước của con cho Giáng sinh là đồ chơi, quần áo và một chú chó con. Nếu chúng ta liệt kê những ao ước của mình, thì chúng ta sẽ nêu ra điều gì? Có lẽ một số chúng ta sẽ ao ước thêm áo quần mới, xe mới hoặc thêm tiền bạc. Tôi đoán rằng sẽ có người trong chúng ta ao ước được thương yêu, bình an, vui thoả, và có hy vọng. Điều diệu kỳ là Giáng sinh hứa hẹn thoả đáp cả bốn điều này cho chúng ta.

                 Sự Chúa Giáng Sinh có liên hệ gì với ước nguyện chúng ta? Để thấy được liên hệ giữa ước nguyện của chúng ta và Giáng sinh, chúng ta cần hướng về nhân vật chính của đêm Giáng sinh đầu tiên, một hài nhi sanh ra trong chuồng chiên máng cỏ. Một cách chúng ta có thể nhận thức, hiểu được hài nhi này là chúng ta lưu ý đến danh xưng của Ngài.

                 Danh xưng thật là quan trọng với người Do-thái vì nó nói lên bản chất của người mang tên. Vì vậy khi tuy đã đứng tuổi, nhiều người Do-thái vẫn được đổi tên như các nhân vật Kinh thánh: Aùpram thành Aùpraham (Cha Cao Quý đổi thành Cha của vô số dân), Giacốp thành Ysơraên (Kẻ Soán Vị đổi thành Hoàng Tử); Simôn thành Phierơ, và Saulơ thành Phaolô. Chúng ta lưu ý đến ba danh xưng của hài nhi Giáng sinh để hiểu ý nghĩa và sự liên hệ giữa Giáng Sinh và chúng ta.

I. DANH THỨ NHẤT: NGÀI LÀ EMMANUÊN - ĐỨC CHÚA TRỜI Ở CÙNG CHÚNG TA.

                “Nầy, một gái đồng trinh sẽ chịu thai, và sanh một trai. Rồi người ta sẽ đặt tên con trai đó là Emmanuên; nghĩa là Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta.” Mathiơ 1:23

                 Tên thứ nhất chúng ta sẽ cùng nhau suy gẫm là Emmanuên, “Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta” hoặc “Đức Chúa Trời đóng lều giữa vòng chúng ta”. Danh xưng này đã được tiên đoán bởi tiên tri Êsai 700 năm trước khi Đức Giêsu giáng sinh. Có nghĩa là gì khi Thượng Đế giáng phàm trở thành một hài nhi, khi Ngài giáng sinh? Xin trả lời rằng Chúa Giáng Sinh vì Ngài yêu thương và quý trọng chúng ta.

                 Thật là diệu kỳ khi Thượng Đế, Đấng vĩ đại mà vũ trụ bao la theo chúng ta chỉ là tù túng đối với Ngài, đã hạn hẹp mình để trở nên một hài nhi nhỏ bé. Một bé gái nhỏ hỏi đố mẹ rằng, “Động vật có vú nào (mammal), vừa lớn lại vừa biết làm phép?” Người mẹ lấy làm lạ lùng và chịu thua. Em trả lời, “Chúa Jêsus!” Diệu kỳ thay khi Thượng Đế trở nên một người phàm tục! Và diệu kỳ hơn hết là Ngài khiêm nhu giáng trần chẳng phải ở nơi cung điện lộng lẫy mà là chuồng chiên mán cỏ đê hèn.

                 Thật là khác với một vị vua chúa, hoàng hậu. Vào thập niên năm mươi, khi nữ hoàng Elizabeth đệ nhị đến thăm nước mỹ thì phái đoàn của bà có hành lý hơn 4000 lbs (cân Anh quốc) gồm hai y phục cho mỗi sinh hoạt, một áo tang (rũi phải đi đám tang), hai lít hồng huyết cầu, bao nhiêu tuỳ tùng, v.v. và tốn kém hàng triệu đôla cho một chuyến viếng thăm ngắn (với vật giá leo thang, tiền hôm nay có lẽ lên đến chục triệu đô-la). Vậy mà Đấng từ trời lại xuống nơi chuồng chiên thật đơn sơ. Tại sao? Để chẳng ai lấy làm sợ hải, lấy làm xa cách, lấy làm khó khăn mà đến cùng Ngài. Nếu quý vị xem kỷ đoạn Kinh thánh ở sách Tin lành Ma-thi-ơ về Chúa Giáng sinh thì có đến bốn lần Thiên sứ phải nói, “đừng sợ” khi hiện đến cùng người. Chỉ sự xuất hiện của thiên sứ, một sứ giả hay một người đưa tin cho Thượng Đế đã khiến con người sợ hãi, nói chi khi chính Đấng Toàn Năng xuất hiện! Vì vậy mà Ngài chọn đến với nhân loại một cách thật đơn sơ, là một hài nhi.

                 Nếu ai trong chúng ta có hồ nuôi cá, đặc biệt là cá biển thì biết rằng thú vui này thật rất công phu. Người nuôi phải cẩn thận về độ lượng Nitrate và ammonia trong nước, phải lược nước qua than, qua ánh siêu-tím, cực tím, v.v. Mà những chú cá có tri ơn mình chăng? Không! Mỗi lần mình đi ngang qua bồn thì chúng kinh hoảng bơi trốn. Và cả khi chủ cho ăn ba ngày một lần thì mỗi lần cho ăn là đàn cá lại trốn tránh. Chúng ta cũng như loài cá khi đối diện với Thượng Đế. Có lẽ là hơn thế nữa. Vì vậy nên Ngài đến đơn sơ ở dạng hài nhi xưa để vượt qua sự sợ hải của chúng ta.

                 Đó không phải là điều khó hiểu khi chúng ta nghe khẩu hiệu Hồi Giáo “Thượng Đế vĩ đại”. Điều diệu kỳ mà Giáng Sinh rao truyền là “Thượng Đế khiêm nhường”. Sự khiêm nhường giáng thế mà Thượng Đế đến ở cùng con người nói lên rằng Ngài yêu mến và quý trọng chúng ta. Chẳng phải là ngẫu nhiên mà câu kinh thánh quen thuộc nhất của những kẻ bước theo đạo Chúa Giêsu là “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài.” (Giăng 3:16) Đây là ý nghĩa của Giáng sinh: Đức Chúa Trời yêu thương con người và giáng thế để đến gần nhân loại. Nhu cầu sâu kín trong lòng mỗi chúng ta là được thương yêu và quý trọng. Thượng Đế chí cao đã bày tỏ tình yêu thương và sự quý trọng cho chúng ta nơi Chúa Giáng Sinh. Phước hạnh vui thoả thay cho kẻ được thương yêu và được quý trọng! Thật, Thượng Đế sẵn sàng thoả lấp sự khát khao của chúng ta và đổ đầy niềm vui thoả vào tâm hồn mình.

II. DANH THỨ HAI: NGÀI LÀ GIÊSU - ĐỨC CHÚA TRỜI GIẢI CỨU CHÚNG TA

                 "khá đặt tên là Giêsu, vì chính con trai ấy sẽ cứu dân mình ra khỏi tội." Mathiơ 1.21

                 Thượng Đế yêu thương đến với con người để làm gì? Chúng ta tìm được giải đáp ở danh xưng thứ hai của hài nhi Giáng sinh, Giêsu, tức Đức Chúa Trời giải cứu. Ý nghĩa của Giáng Sinh là Thượng Đế giáng trần để cứu rỗi nhân loại. Vì vậy nên Thiên sứ đã căn dặn Ma-ri và Giô-sép về việc đặt tên hài nhi là "Giêsu". Chính hài nhi giáng sinh này sẽ thực hiện chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho nhân loại.

                 Ở điểm này quý đọc giả có lẽ sẽ hỏi, "tại sao tôi cần được giải cứu?" Kinh thánh dạy rằng Chúa Giêsu đến để giải cứu nhân loại khỏi tội lỗi.

                 Khi nói về tội lỗi thì nhiều lúc chúng ta mù mờ vì chính tội lỗi đã che mắt mình. Sự mù mờ này được bày tỏ qua tư tưởng của chúng ta khi nghe về tội lỗi. Nhắc đến tội lỗi thì chúng ta thường suy nghĩ đến tội của người khác như những tội giết người, ăn trộm, tham nhủng, v.v. là điều mà chính chúng ta (đa số) chưa hề phạm. Vậy tội lỗi là điều gì đó xa cách với chính bản thân mình. Khi chính chúng ta phạm tội trọng thì cũng dễ dàng cho tâm trí chúng ta viện cớ, nguỵ luận để che đậy hoặc phủ nhận. Bản tánh chung của nhân loại là phủ lấp tội lỗi của mình, mà chính sự phủ lấp này cũng là hậu quả của tội lỗi.

                 Malcolm Muggeridge, một nhà văn Anh Quốc nỗi tiếng vào thế kỷ trước, kể lại câu chuyện khi ông là ký giả trẻ ở Ấn độ. Một chiều nọ ông đi xuống sông để bơi. Khi ông xuống nước thì thấy một người nữ từ làng cũng xuống tắm. Ngay lúc đó ông cảm thấy bị quyến rũ mạnh mẽ. Ông đã nhiều lần bị cám dỗ nhưng đã vượt qua vì yêu mến và tôn trọng vợ mình. Nhưng đêm nay, thì ông yếu đuối và mềm lòng. Ông do dự một khắc, rồi bơi dữ dội tới người nữ như muốn chạy xa lương tâm mình. Khi còn cách người nữ chỉ vài bước, ông đứng dậy và điều ông thấy khiến ông ngừng thở. “Cô ta” không phải là một thiếu nữ đẹp đẻ mà là một bà già với da nhăn nheo, và tệ hơn nữa là bà bị cùi. Ông ghi lại rằng "hình bóng đó cười tôi, với nụ cười không răng." Ông thầm thì, "Kìa bà thật ghê tởm cùi lỡ!" Nhưng khi ông bơi xa bà, đột nhiên ông tỉnh ngộ, "chẳng phải là người đàn bà ghê tởm cùi lỡ," ông thuật lại, "mà chính là lòng tôi."

                 Khi nhạy cảm với chính cá nhân mình những lúc sa ngã, chúng ta sẽ thấy sự thật trong câu Kinh thánh "mọi người đều đã phạm tội và thiếu mất sự vinh hiển của Đức Chúa Trời" Rôma 3:23. Nếu cuộc đời mình là quyển sách, ắt chúng ta không tránh được những trang giấy bị ô uế, dơ bẩn. Nhưng dù phủ nhận hay che đậy, hậu quả của tội lỗi là hiển nhiên lắm trong đời sống: bất an, tranh chấp, chán chường, thấy đời vô nghĩa, v.v.. Tin lành của Giáng Sinh là Thượng Đế hạ trần để giải cứu mình khỏi đời sống hư vô này. Đây là món quà Giáng Sinh của Thượng Đế cho nhân loại để thay thế cho món nợ tội lỗi. Lời Kinh thánh chép: “tiền công của tội lỗi là sự chết, nhưng tặng phẩm của Đức Chúa Trời là sự sống vĩnh phúc trong Chúa Cứu Thế Giêsu” (Rôma 6:23).

III. DANH THỨ BA: NGÀI LÀ CHIÊN CON - ĐẤNG CHẾT THAY CHO CHÚNG TA.

                 “ ... Khi thấy Đức Giêsu đến với mình, Giăng nói, 'Đây là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng xoá tội lỗi cho nhân loại!” (Giăng 1:29)

                 Ở đại học, tôi khám phá ra một điều về đọc sách. Thường thì tôi đọc đến câu nào thì cố gắng hiểu câu đó. Cho đến một ngày nọ tôi đọc đi đọc lại nhiều lần một câu mà vẫn không hiểu. Trong bực dọc, tôi lướt mắt đọc thêm thì ô kìa, câu kế tiếp làm sáng tỏ ý của câu trước! Điều tôi học được là đôi lúc phải đọc cả đoạn để hiểu từng câu. Cũng vậy, để hiểu biết rõ ý nghĩa về hài nhi Giáng sinh chúng ta cũng phải nhìn cả cuộc đời của Ngài. Vì vậy, chúng ta sẽ suy gẫm về một danh xưng của Đức Giêsu khi Ngài trưởng thành và bước vào chức vụ.

                 Hơn 2000 năm trước một tiên tri xuất hiện tại xứ Do-thái vùng Bê-tha-ny cạnh sông Giô-đanh và giảng dạy rằng: Hãy ăn năn vì Nước Thiên Đàng đã đến gần. Tiên tri này là Giăng và được gọi là Giăng Báp-tít vì ông làm phép rữa tội cho những ai ăn năn tội mình. Giăng cũng long trọng tuyên bố rằng có một Đấng Cứu Thế sẽ đến sau ông mà chính ông không xứng đáng để xách dép cho Ngài.

                 Khi Đức Giêsu đến để nhận phép rữa tội cùng Giăng thì ông liền bảo “chính tôi mới cần Ngài làm phép báp-têm.” Rồi ông tuyên bố cùng đoàn dân và các môn đệ mình rằng, “Đây là Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng xóa tội lỗi cho nhân loại!” Chiên Con của Đức Chúa Trời là danh xưng sẽ giúp chúng ta giải đáp câu hỏi, “làm sao Đức Chúa Trời giải cứu nhân loại?”

                 Đối với người Do-thái, hình ảnh chiên con nhắc họ nhớ đến ngày Lễ Vượt Qua, lễ kỷ niệm đêm dân sự được giải thoát khỏi ách nô lệ của Ai-cập nhờ quyền năng Thượng Đế. Đêm đó Thượng Đế gởi thần chết đi khắp xứ Ai-cập giết hại con đầu lòng khắp xứ. Chỉ có những nhà người Do-thái đã được bôi huyết chiên con trên khung cửa thì thần chết vượt qua. Thấy quyền năng lớn của Thượng Đế, vua quan Ai-cập đã vội thúc đẩy dân Do-thái rời khỏi nước mình ngay đêm đó. Từ đó mỗi năm cho đến hiện tại, người Do-thái vẫn giữ Lễ Vượt Qua với sự tế lễ của một con chiên đực không tì vít.

                 Khi Giăng Báp-tít gọi Đức Giêsu là “Chiên Con của Đức Chúa Trời”, ông hàm ý rằng Đức Giêsu sẽ là Chiên Con mà Đức Chúa Trời đã dự định để dùng huyết Ngài cứu rỗi nhân loại. Vì vậy, Đức Giêsu đến thế gian là để chết, chết trên thập tự giá để cứu nhân loại. Ngài sẽ chết thay cho nhân loại. Đó là cách Thượng Đế giải cứu chúng ta.

                 Một cặp vợ chồng Ý-đại-lợi nọ đã sanh được một trai. Đứa con trai này được sanh ra với ý định để cứu anh mình, người cần được cấy ghép tuỷ xương tương ứng. Cả hai anh em đều sống sau cuộc giải phẩu. Chúa Giêsu được sanh ra nhưng Ngài phải chết để cứu chúng ta. Máu của Ngài phải đổ ra vì “theo Kinh luật, ... không đổ huyết thì không có sự tha tội.” (Hêbơrơ 9:22)



                 KẾT LUẬN

                 Tội lỗi của quý vị là gì? Đối với một Thượng Đế thánh khiết trọn vẹn thì tội lỗi chúng ta thật ghê tởm, đáng phạt muôn phần. Vì tội lỗi đó mà Chúa Giêsu xuống thế gian lấy hình hài con người, từng trải sự yếu đuối của xác thịt, cám dỗ, đau khổ và cuối cùng chết trên thập tự giá cho chúng ta.

                 Chẳng phải những cái đinh sắt đã giữ Ngài trên thập tự mà là tình yêu thương của Ngài với chúng ta. Là Con Đức Chúa Trời, Ngài đã dự phần trong công cuộc sáng tạo để làm sắt - mà trở thành đinh đóng tay Ngài. Ngài tình nguyện làm Emmanuên, là Giêsu, là Chiên Con của Đức Chúa Trời để cứu chúng ta, vì Ngài yêu thương chúng ta.

                 Một bé nhỏ kia muốn mua một chú chó con từ trong cửa tiệm thú nuôi nọ. Em hỏi mua một chú chó yên lặng nằm trong gốc thay vì đùa giởn như những con chó con khác. Người bán hàng nói rằng con chó đó không để bán. Khi bé đòi mua cho được thì ông mới nói rằng không nên vì con chó đó bị què một chân. Bé liền kéo ống quần lên để lộ ra thanh nạnh sắt giữ chân mình. “Cháu cũng què,” em nói, “và cháu nghĩ cháu biết cách lo cho nó tốt nhất. Cháu cảm thông được nó.” Cũng vậy, Chúa Giêsu cảm thông với sự yếu đuối của chúng ta và Ngài đã từng trải bao nỗi niềm dù rằng Ngài vô tội.

                 Đối diện với tình yêu của Chúa Giêsu, món quà cứu rỗi của Ngài, chúng ta phải làm gì?

                 Có một huyền thoại về gia đình nọ ở đêm thần chết đến xứ Ai-cập ở Lễ Vượt Qua đầu tiên. Ban chiều họ đã quay quanh buổi ăn như Thượng Đế truyền lệnh. Trên bàn có tô huyến chiên con và có bó bài hương thảo dùng để quẹt trên khung. Họ đã cầu nguyện và đi ngủ tin cậy rằng đây là đêm cuối cùng nô lệ ở Ai-cập. Sự yên tịnh của đêm bị náo động bởi cô bé út trong nhà. Em lo âu cho anh cả mình và hỏi, “thần chết có thấy dấu huyết chiên con trên cửa chăng?” Em cứ đánh thức cha mình để được đảm bảo. Trước nửa đêm, bé gái lần nữa đánh thức cha mình. Ông bực dọc vì em nghi ngờ và quả quyết, “Không có sao đâu con, Thượng Đế đã hứa.” “Cha có chắc rằng huyết thật rõ xem chăng?” Lần này, người cha ngồi dậy khỏi chiếu và dẫn bé ra cửa. Ông mở cửa định nói, “con coi kìa,” nhưng kinh hoàng vì điều mắt mình thấy. Trên cửa không có huyết. Ông vội vả bỏ tay con gái chạy vào bàn lấy bó bài hương thảo quẹt huyết vào thành cửa. Với bao sự trang bị để sửa soạn ra đi, việc quan trọng nhất đã bị sao lãng. Ông quẹt vừa kịp lúc và người con đầu lòng được an toàn. Huyền thoại trên cho rằng đó là Thượng Đế đã đánh thức em gái để gia đình hoàn thành mệnh lệnh của Ngài.

                 Thượng Đế yêu thương đã cho chúng ta một con đường cứu rỗi qua sự chết của Chúa Giêsu. Điều mỗi chúng ta cần làm là bôi huyết báu đó trên thành cửa của cuộc đời mình. Đó có nghĩa là đặt niềm tin cậy nơi Chúa Giêsu, ăn năn tội lỗi mình, và để huyết báu của Ngài rữa sạch tội lỗi mình. Khi chúng ta đặt niềm tin nơi Ngài là lúc chúng ta tin rằng Chúa Giêsu là Đức Chúa Trời ở cùng con người, đến thế gian để cứu nhân loại, và huyết Ngài xoá sạch tội lỗi mình. Chúa Giêsu, Đấng sống lại sau ba ngày ở mộ phần và được Thượng Đế trao tất cả thẩm quyền trên trời dưới đất, hứa cho kẻ tin nhận Ngài sự sống đời đời. Khi đặt niềm tin nơi Ngài là lúc chúng ta kinh nghiệm dạt dào sự yêu thương quý trọng của Thượng Đế cho mình, sự bình an vui thỏa và hy vọng trọn đời này và đời sau.

                 Ngay bây giờ, Chúa Giêsu đang gõ cửa lòng quý vị. Hãy đáp ứng lời mời yêu thương của Ngài. Nếu quý vị muốn tin nhận Chúa Giêsu làm Chúa Cứu Thế và Chủ đời sống mình để được tha thứ tội lỗi và nhận được sự sống đời đời, xin quý vị cầu nguyện như sau:

                 “Kính lạy Chúa, con biết rằng con là người có tội. Con tin rằng Chúa Giêsu chính là Con Trời đã giáng thế làm người và hy sinh chịu chết thay cho tội lỗi của con. Sau ba ngày Chúa đã sống lại và hiện đang sống. Xin Chúa tha thứ tội lỗi cho con và ban cho con sự sống đời đời. Xin Chúa ngự vào lòng và làm chủ suốt đời con. Con cảm ơn Ngài. Con xin cầu nguyện nhân danh Chúa Cứu Thế Giêsu. Amen.” Mục sư Tiến sĩ Trịnh Văn Khánh. Quản nhiệm Hội Thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Bethany Sacramento, California.



;                    Mục sư Tiến Sĩ Trịnh Văn Khánh. Quản Nhiệm Hội Thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Ân Điển Sacramento, California.